GIAO DỊCH ĐÊM ĐẦU TIÊN

     
Anh là một trong người nhỏ trai độc thân giàu bao gồm . Cũng cho lúc anh cần kiếm một người thanh nữ của riêng mình để mà tầm thường nhau sẻ chia nụ cười sau mỗi ngày làm việc ...Mời chúng ta đọc truyện giao dịch thanh toán Đêm Đầu Tiên của người sáng tác Vu Thất Thất.Anh sẽ được giới thiệu và gặp cô , một người con gái không có chỗ nào mà khen được , vừa quan sát thôi mà lại anh mất không còn khẩu vị , anh bảo đã không khi nào cưới cô ... Vài năm sau , người lũ ông vẫn còn đơn chiếc này đã gặp gỡ lại cô .Một con cóc ghẻ ngày nào đang lột xác vươn lên là một phái nữ thiên nga lung linh giữa dòng tín đồ . Anh đang không thể tin vào đôi mắt mình tuy nhiên đánh phải đồng ý sự thực trước mắt ... Anh đã rất ăn năn hận vị đã không đồng ý cô , anh ý muốn đền cho cô bằng một tờ kết duyên nhưng có lẽ người con gái ấy đã không còn tin tưởng vào anh !!! Liệu cô sẽ mang lại anh cơ hội thứ nhị ??


Bạn đang xem: Giao dịch đêm đầu tiên

Đô Thị Ngôn Tình
1/33
Chương 1


Xem thêm: Full Cách Tăng Điểm 3 Đường Đao, Kiếm, Bùa Của Côn Lôn Vl1, Cách Tăng Điểm Côn Lôn Đao

Tại sảnh bay, một người bầy ông tuấn tú đeo kính đen kéo theo một mẫu va-li, không thèm lưu ý mọi chuyện cứ đi liền mạch về phía trước. Anh mặc bộ bộ quần áo greed color dương nhạt, trong vô cùng thoải mái. Đột nhiên anh dừng lại, gửi tay tháo dòng kính đuối xuống, lộ ra một hai con mắt màu nâu nhạt đầy sâu xa.Những người đi ngang qua anh, bạn nào cũng tạm dừng để ngắm nhìn anh. Anh giống hệt như một đồ vật thể đã tỏa sáng, mọi fan đều nhìn anh với đủ nhiều loại ánh mắt, hâm mộ, ganh tị... Dẫu vậy mà anh cũng không thèm nhằm ý, ngoài ra anh sẽ sớm quen thuộc với điều này.Một lần tiếp nữa đặt chân trở về, Lê Hiên vẫn có cảm giác không chân thực. Rút cuộc là vẫn bao thọ rồi anh không quay trở về, mười một năm? Không, tất cả lẻ là mười hai năm rồi.Bởi vì ông nội mất, cho nên vì thế anh bắt đầu vội rubi từ Mỹ trở về, nghe nói bên này làm tang lễ không lâu năm lắm. đến nên rất có thể anh sẽ sớm về bên Mỹ.
Năm Lê Hiên mười tuổi thì đã ra khỏi nơi này, đối với anh vị trí này cũng không có tương đối nhiều kỷ niệm lắm. Hơn nữa bây giờ anh làm việc Mỹ có khá nhiều chuyện đã in sâu bám rễ ở bên đó rồi, anh cũng không tồn tại hứng thú đi nhỏ dựng sự nghiệp lại một lượt nữa.Bác Trương lập cập chạy tới sân bay, liếc mắt một chiếc đã thấy Lê Hiên, nôn nả chạy tới chào hỏi. Lê Hiên vẫn luôn làm fan khác chú ý."Thiếu gia Lê Hiên." bác Trương khá vuốt cầm, cung kính cuối chào một tiếng.Lê Hiên khá mỉm cười, gật đầu đồng ý nói:"Chào bác Trương, vẫn lâu ko gặp. Bác bỏ vẫn khỏe khoắn như cũ!""Cám ơn thiếu hụt gia sẽ quan tâm, thân thể này cũng có thể coi như là vẫn tồn tại khỏe mạnh." chưng Trương chỉ tay ra phía ngoài, "Thiếu gia, xe đang chờ ở mặt ngoài.""Được. Đi thôi." Lê Hiên lan ra hiểu rõ. Tiếp tục kéo va-li của chính mình mà đi về phía trước.
Đi đến kề bên chiếc xe color đen, anh nghiêng người open xe, kế tiếp chui vào, đóng cửa lại rồi nhắm mắt dưỡng thần, ngóng xe chạy cho nhà họ Lê.Vào bây giờ tại công ty lớn của họ Lê.Đôi đôi mắt của Lê Tử Hâm ửng đỏ, đứng ở kề bên người nhà. Bên hiện giờ cô cũng không đủ can đảm tin, sức khỏe của ông nội giỏi đến như vậy, vậy mà hoàn toàn có thể đi cấp tốc đến thế. Cô cuối đầu với người đến viếng, lại một lần tiếp nữa thở dài.Từ nhỏ tuổi Lê Tử Hâm sẽ sống sinh sống cô nhi viện, chưa lúc nào hiểu thừa thế nào là tình thân. Trước sáu tuổi, cô vẫn luôn luôn nghĩ không có bất kì ai cần mình.Mãi cho tới một ngày, ông nội đi cho cô nhi viện, để chọn ra một đứa bé xíu khéo léo rượu cồn lòng người. ở đầu cuối ông lại cố ý chọn trúng một đứa nhỏ bé hướng nội là cô.Cho tới bây giờ, Lê Tử Hâm vẫn cảm kích ông nội. Nếu như như không có ông nội gật đầu nhận nuôi cô, thì cô cũng không có ngày hôm nay.


Xem thêm: Tiểu Sử Diễn Viên Thẩm Nguyệt Sinh Năm Bao Nhiêu, Thẩm Nguyệt

"Tử Hâm à, mấy thời buổi này con cũng vất vả rồi." Một người bọn ông vẫn trung niên đi đến lân cận cô, vỗ vỗ vai cô. "Lê Hiên cũng sắp đến về mang đến rồi, vị trí này cũng không còn có việc gì nữa. Trường hợp như nhỏ cảm thấy mệt, hãy về làm việc trước đi."Lê Tử Hâm xoay sang nhìn người bầy ông vẫn đứng mặt cạnh, ảm đam cười: "Chú Lê..." Cô rất có thể thoải mái hotline một tiếng ông nội, cơ mà vẫn cấp thiết gọi nam nhi của ông nội một giờ "ba". Trong thâm tâm cô, tín đồ thu nhấn và bảo ban cô dài lâu chỉ có 1 mình ông nội mà thôi.Bởi vì bên cạnh ông nội ra, ở trong nhà họ Lê chưa có một ai từng thân yêu tới cô. Cô cũng không ân oán trách gì, thân phận của chính mình như cầm nào cô hiểu cực kỳ rõ.Ngôi đơn vị này về sau sẽ có được thêm một người sở hữu nữa, đó đó là Lê thiếu thốn gia - Lê Hiên. So với Lê Hiên, thì cô cũng chỉ là 1 người không có quan hệ máu mủ.Lê Tử Hâm luôn làm rõ điều này. Mặc dù vậy, nhưng lại cô vẫn cảm kích fan nhà chúng ta Lê. Bởi vì cô không ngờ, vào thời gian ông nội mất họ vẫn chấp nhận cho cô là người nhà chúng ta Lê, để cô hoàn toàn có thể đưa tiễn ông nội."Vâng, nếu không hề việc gì. Bé xin về trước." Lê Tử Hâm láu lỉnh gật đầu, có lẽ rằng quan hệ của cô ấy và nhà họ Lê, nên kết thúc tại đây.Lê Hiên... Không ngờ trong tâm cô lại hiện tại lên hai chữ này, vào đầu cô hiện lên một bóng dáng nho nhỏ, cụ trong tay một bé diều hình con bướm màu tím. Ngón trắng tay nỏn chỉ vào cô, làm nên vẻ khía cạnh đầy ghét bỏ, cơ mà mà mồm vẫn nói, hy vọng chơi thả diều cùng với tôi không?Cô cuối đầu khẽ cười. Vừa đi ra đến sảnh chính, lại bị Lê Diệu Hoa call lại: "Tử Hâm, ngày mai con gồm rảnh không?"Lê Hâm tất cả chút không rõ, gật đầu thể hiện là mình có thời gian, "Chú Lê... Tất cả chuyện gì sao?""Ngày mai con trở lại nhà, gặp gỡ mặt Lê Hiên một lần đi."Trái tim của Lê Tử Hâm khẽ rung lên, cô vẫn luôn cho là mình không còn lý vày gì để qua về công ty họ Lệ, cần thiết ngờ là hiện nay Lê Diệu lại tự động hóa mời cô trở về gặp Lê Hiên."Tử Hâm?" Lê Diệu Hoa không thấy cô trả lời, điện thoại tư vấn cô một lần nữa.Lê Tử Hâm cuống quýt gật đầu, nói: "Vâng. Bé biết rồi."Lúc Lê Tử Hâm ra khỏi nhà lớn của mình Lê, đúng vào lúc đó có một cái xe lướt qua cô, cô theo bản năng ngước đầu lên nhìn. Cái xe kia chạy siêu nhanh vào nhà họ Lê, chỉ trong phút chốc liền biến mất khỏi tầm mắt của cô.Lê Hiên vừa về tới đơn vị thì sẽ nghe một tin tức khiến cho anh vô cùng tức giận."Cái gì? Hôn ước?" bên trên trán của Lê Hiên nổi đầy gân xanh, lửa giận bắt buộc kiềm chế cứ trào ra.Tạ Tú Quyên tất tả kéo con trai ngồi xuống sô-pha, "Tiểu Hiên!""Mẹ, rốt cuộc hầu như người mong mỏi gì?" Lê Hiên cố gắng hít thở sâu vào, bình tâm ngồi xuống sô-phaLuật sư đã đứng trước khía cạnh anh, ông đẩy gọng kính đen lên, lặp lại lời nói một lần nữa: "Dựa theo chúc thư của Lê lão gia. Con cháu trai của mình Lê - Lê Hiên cần cưới cháu gái nhưng ông đã nhận nuôi từ nhỏ dại ở cô nhi viện - Lê Tử Hâm. Còn nữa, hai bạn phải sống bình thường với nhau tự nữa năm trở lên, mới rất có thể thừa kế cục bộ tài sản của họ Lê, nếu không 80% tài sản của chúng ta Lê đang quyên góp đến quỹ từ bỏ thiện...""Cho nên, chỉ vì chưng 80% gia tài mà mọi tín đồ bắt con đề xuất đi cưới một người đàn bà chưa từng gặp gỡ mặt?" Thực bi thiết cười! Lê Hiên cười cợt lạnh, đo đắn ông nội rốt cuộc mong muốn cái gì nữa. Người đã và đang đi rồi, vậy mà cũng không để cho những người khác được yên ổn tĩnh."Cái gì chưa từng gặp mặt. Tử Hâm... Lê Tử Hâm, chẳng phải con đã chạm chán mặt rồi sao?" Tạ Tú Quyên nhìn thấy nam nhi không hài lòng, bắt đầu vội rubi giải thích.À, tên này anh đã từng nghe qua! Lê Hiên câm hận nhớ lại, mười hai năm trước đã từng chạm mặt qua một cô bé, tầm dáng đầy ngơ ngác, cỗ dạng thì thẹn thùng nhìn rất khó khăn coi. Khắp cơ thể chỉ khoác toàn áo quần cũ, bên trên đầu thì thắt nhì bím tóc một cao một thấp. Mới vừa lưu giữ lại thôi mà anh đang thấy sợ, một người như vậy mà mong làm vợ của anh?Thấy dung nhan mặt của Lê Hiên càng ngày kém, Lê Diệu Hoa nhanh nhảu nói: "Tiểu Hiên. Nhỏ và Tử Hâm vẫn không gặp mười 2 năm rồi, đương nhiên sẽ ko nhớ rõ con bé, cho nên... Phụ vương đã bảo Tử Hâm trở về mang đến con chạm chán mặt.""Gặp mặt?" Lông mày của Lê Hiên nhíu lại, ghê thường hừ rét nói: "Cha đừng bao gồm làm vậy được không?" thiệt sự muốn gặp gỡ anh chạm mặt người phụ nữ đó sao?"Tiểu Hiên, nhỏ đừng suy luận nữa. Tử Hâm là một cô bé tốt, bất luận như vậy nào, con cũng phải gặp con nhỏ bé một lần. Ông nội nhỏ đưa ra yêu ước như vậy, chắc chắn là là có lý do gì đó."Lê Diệu Hoa bắt đắc dĩ nhưng mà lắc đầu, trong lòng ông vô cùng rõ, từ nhỏ Lê Hiên đã mập lên nghỉ ngơi Mỹ. Tốt nhất định sẽ không còn chịu đồng ý sự an bài bác này, nhưng lại mà..."Tiểu Hiên, bất luận ra làm sao đi nữa, bé cũng phải chạm mặt con nhỏ nhắn một lần. Có tương thích hay không, chuyện này họ sẽ nói sau." Tạ Tú Quyên răn dạy bảo, bây giờ chỉ hy vọng nam nhi nhìn Tử Hâm thuận mắt, mới tất cả thể thay đổi sự cố chấp của nó."Vâng!" Lê Hiên cao giọng đáp.Cha người mẹ của Lê Hiên kinh ngạc, quan trọng ngờ được là con trai của mình lại gật đầu một cách tiện lợi như vậy."Nhưng mà... Bé xin nói trước, gặp thì gặp, còn sau này còn có gật đầu đồng ý hay không, đó là chuyện của con." Lê Hiên nói ngừng thì đi thẳng ra bên ngoài cũng không thèm quay đầu nhìn lại."Tiểu Hiên, con new vừa trở về, bây giờ con đi đâu nữa?" Tạ Tú Quyên nhìn bóng sườn lưng của Lê Hiên, chỉ biết thở dài, trong tâm thầm nghĩ, cạnh tranh trách cha ngày càng yêu yêu mến con bé xíu đó."Con đi gặp gỡ mấy tín đồ bạn. Mẹ không buộc phải quản nhỏ nữa!" Lê Hiên đưa lưng về phía bố mẹ mình, giơ tay vẫy vẫy nhị cái.Tại cửa hàng bar 'Bóng đêm'"Này này, Lê Hiên, cậu thiệt sự... ý muốn đi coi mắt sao?" Lý Tường Vĩ đi vùng sau Lê Hiên, cánh tay ôm siết lấy cổ anh, cười nói: "Lần này cậu trở về, không hẳn là đi coi mắt thật chứ?""Ha ha... đồ vật gi mà coi mắt." Liêu Gia Kỳ ngồi ở sát bên Lê Hiên mang khủy tay chọc chọc vào anh, trêu nghịch nói: "Người đó là vợ chưa cưới của cậu ấy, còn coi dòng gì...""Hai người các người đừng bao gồm đổ thêm dầu vào lửa." Lê Hiên thế một ly rượu color tím nhạt đặt tại trước mặt lên uống một hơi cạn sạch, "Thật ra mình không thể muốn chạm mặt người đàn bà đó. Đừng nói đưa ra đến vk chưa cưới, tuyệt chuyện kết hôn..."Anh cười nhạo khi nghe đến mọi bạn đề cập mang lại Lê Tử Hâm, không ngoài nhớ đến lúc trước có một cô bé xíu đứng trước phương diện mình, vóc dáng thì yếu gan, khuôn mặt lại nặng nề coi. Ai mà hy vọng cưới một fan như vậy? quả thật là hết sức mất mặt."Thật sao? Cậu không gật đầu đồng ý chuyện này?" Lý Tường Vĩ tất cả chút giật mình, quay mặt quan sát Lê Hiên, "Vậy vì sao cậu lại chấp nhận với phụ huynh cậu sẽ chạm mặt cô gái đó?"Lê Hiên nạm ly rượu vào tay, hai ánh mắt chằm chằm ly rượu. Ánh đôi mắt đầy rét mướt lạnh, tiếp theo mím môi cười cợt nói: "Mình mong muốn nhìn xem coi người đàn bà đó đến cuối cùng là dạng thiếu nữ như rứa nào!""Hả..." Lý Tường Vĩ cùng Liêu Gia Kỳ tất cả chút tò mò và hiếu kỳ nhìn anh, cùng chờ đón câu nói tiếp theo.Liêu Gia Kỳ hỏi: "Lời này còn có ý gì?""Hai người không cảm thấy kỳ lạ tuyệt sao? tại sao ông nội của bản thân mình lại giới thiệu một yêu ước vô lý như vậy?" Lê Hiên nhíu mày, nói tiếp: "Ông nội của bản thân mình từ trước đến lúc này làm gì cũng rất cẩn thận. Lý do lại rước 80% tài sản làm cho một cô nàng không gồm quan hệ quyết thống. Điều này không kỳ kỳ lạ sao?"Liêu Gia Kỳ với Lý Tường Vĩ nghe Lê Hiên nói, cả nhị đều gật đầu đồng ý đồng ý, mà lại mà cũng đều có ý kiến khác.Lý Tường Vĩ nói: "Có lẽ ông nội của cậu khôn xiết thích cô ấy, bởi không... Dịp trước cũng sẽ không nhấn nuôi cô ấy?""Cho buộc phải mình bắt đầu nói, bạn thích gặp mặt cô ta, nhằm xem rốt cuộc cô ta tất cả sức quyến rũ đến độ lớn nào, mà lại lại hoàn toàn có thể làm cho đầu óc ông nội của bản thân choáng váng cho vậy." Lê Hiên sờ sờ cầm, gương mặt có chút đăm chiêu. Anh cấp thiết tin được ông nội lại có thể lấy chuyện đại sự của chính bản thân mình ra cơ mà đùa.Lê Hiên hiểu rõ ông nội của mình đứng vững trên thương trường nhiều năm như vậy. Nếu chưa hẳn người thiếu phụ này thủ đoạn không nhỏ siêu, có tác dụng sau mà hoàn toàn có thể làm đến ông nội của anh ấy lập ra một tờ di chúc, mà ông bắt buộc dùng nữa đời để lập nghiệp."Nói mang đến cùng, cô ta cũng vày một chữ 'tiền'." Lê Hiên ngẫm lại, đồng ý nói: "Nếu như cô ta mong mỏi chơi, vậy thì mình sẽ bồi cô ta. Để xem rốt cục cô ta còn có chiêu gì."Sáng nhanh chóng ngày hôm sau, Lệ Tử Hâm sẽ ở trước của mập nhà bọn họ Lê. Cô tất cả chút xấu hổ ngùng, cho dù sau cũng mười hai năm rồi cô chưa gặp gỡ anh. Ko biết hiện nay gặp lại, tình trạng sẽ như vậy nào? fan kia, còn có bộ dạng dễ thương như cách nay đã lâu không?"Cô không khỏi nhớ lại, năm đó trong tay Lê Hiên cầm bé diều, hai má phồng lên, tầm dáng không tình nguyện, cả gương mặt đầy căm giận nhìn cô. Còn cô vẫn luôn luôn nở nụ cười."Tiểu thư Tử Hâm, cô nguyên nhân lại đứng ở mặt ngoài? Mau vào đi." chưng Trương là tín đồ năm đó đi cùng rất ông nội Lê cho tới cô nhi viện, ông cùng ông nội Lê khi bắt gặp cô, điều trước tiên nghĩ cho tới là đó là một trong những cô bé bỏng rất đối chọi thuần."Bác Trương..." Lê Tử Hâm xoay người lại, chú ý thấy bác bỏ Trương sẽ vuốt cầm mỉm cười."Tiểu thư Tử Hâm. Lần này cô trở về là vì chuyện kết hôn của cô và thiếu hụt gia Lê Hiên sao? Nói ra...""Cái gì?" ko đợi bác bỏ Trương nói xong, Lê Tử Hâm đã chết đứng trên chỗ. Có phải là cô nghe lầm không?"Tiểu thư còn lừng chừng hay sao?" trên mặt bác bỏ Trương cũng hiện lên vẻ ghê ngạc, không nghĩ tới Lê Tử Hâm còn chưa biết chuyện này."Kết hôn... Vật gì mà kết hôn?" Lê Tử Hâm rung lắc đầu, dáng vẻ không hiểu."Tử Hâm đến rồi à! chưng Trương, còn đứng đó để làm gì? Mau dẫn Tử Hâm vào nhà đi." từ xa Lê Diệu Hoa đã nhận thức thấy Lê Tử Hâm, yêu cầu đã kêu chưng Trương ra đón. Sau một dịp lâu cũng ko thấy ai đi vào, cho nên chính ông bắt đầu đi ra bên ngoài tìm người.Lê Tử Hâm nỗ lực đè nén sự hoang mang trong lòng, gật đầu, tiếp đến đi vào nhà.Lê Hiên đang ngồi sẵn trên ghế sô-pha, một tay vuốt cằm như đang suy xét về sự việc gì đó. Một tay thì hưởng thụ cái nhảy lửa Zippo sáng bóng thuộc loại con số có hạng. Trọn vẹn không chút ý tới vóc dáng của cô.Làn váy màu tím nhạt đung mang đi động tác thanh thanh của Lê Tử Hâm, cô lao vào nhà thì lập tức phân biệt có một bóng hình màu lam nhạt đáng ngồi làm việc trên ghế sô-pha. Khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, mày tìm mắt sáng, không thể điềm đạm như hồi bé, nhưng mà mà điều đó lại càng lôi kéo người khác.Người kia rủ lông nheo xuống, ánh mắt rơi vào cái nhảy lửa bên trên tay. Cho nên vì thế khi anh ngước đầu lên thì lòi ra con ngươi sáng sủa ngời, thời gian này ánh nhìn của anh hướng tới phía cô, Lê Tử Hâm ko thể thỏa thuận rằng vào giây lát, cô chẳng thể thở được.Bốn mắt nhìn nhau, Lê Hiên cũng không khỏi sửng sốt. Anh ngửi được một mùi hương thơm khoan thai nhạt vì vậy mới ngẩn đầu lên, lúc ánh nhìn của anh tránh vào người phụ nữ này, anh vẫn không che giấu được tất cả chút lag mình."Lê Tử Hâm..." Lê Hiên giơ đôi chân bé nhỏ dài, từ trên ghế đứng lên.Ánh mắt của Lê Hiên vẫn sinh hoạt trên fan cô như cũ. Lê Tử Hâm gồm chút mất từ bỏ nhiên, đề xuất lùi sau này vài bước.Người trong trí nhớ của anh và bạn ở trước mặt trọn vẹn không giống như nhau. Lê Hiên chính xác là rất gớm ngạc, tiếng phút này fan đang đứng trước khía cạnh anh là một người thiếu nữ xinh đẹp. Gương mặt trái xoan, bao gồm một hai con mắt to ngập nước đầy linh động, domain authority thịt mượt mại, cùng với đôi môi màu hồng. Không ở đâu mà không lỗ ra khí hóa học của một người phụ nữ. Khuôn mặt thì không có chuyển đổi gì nhiều, mà lại mà người ở trước mặt anh so với cô nhỏ nhắn nhát gan thì quá khác biệt rồi.Đây là một trong phát hiện khôn cùng to lớn, Lê Hiên cảm giác được máu dịch trong khung người mình sẽ sôi trào lên. Về phần vì sao anh lại hưng phấn vì vậy thì anh chỉ kết luận là 'có hứng thú'.Không sai, anh cảm giác chuyện này có mưu vật gì đó. Đồng thời, anh vẫn muốn tra ra do sao ông nội lại vì cô gái này nhưng mà lập ra một bạn dạng di chúc như vậy."Lê Hiên." Lê Tử Hâm đứng ngơi nghỉ trước mặt Lê Hiên, bị góc nhìn trơ trụi của anh chú ý từ bên trên xuống dưới. Tạo cho cô rất là khó chịu, có chút không tự nhiên và thoải mái mà kêu thương hiệu anh.Cha bà mẹ Lê đứng ở một bên, quan liêu sát góc nhìn Lê Hiên nhìn Lê Tử Hâm. Trong tâm địa cũng cảm xúc vui mừng, như vậy hôn sự của hai người vẫn còn tồn tại cơ hội."Mau mau, ngồi đi! Lê Hiên bao gồm gì ý muốn nói thì cũng cần đợi con bé ngồi xuống chứ!" Tạ Tú Quyên nhanh lẹ đi tới kéo tay Lê Tử Hâm."Đúng vậy. Tử Hâm mau ngồi đi!" Lê Hiên giơ tay lên sờ cằm, luôn tiện tay chỉ vào ghế sô-pha. Khuôn mặt vẫn tươi cười cợt mê fan như cũ, cơ mà mà Lê Tử Hâm quan sát thấy gương mặt này khiến cho cô có cảm hứng khinh miệt.Lê Tử Hâm gật đầu, chậm trễ rão ngồi một mình ở ghế sô-pha."Được rồi. Nếu như hai đứa phần đông đã có mặt, thì chúng ta ban đầu vào sự việc chính thôi." Lê Diệu Hoa gật đầu, đi tới ngồi cạnh con trai mình.Trong chống có tổng cộng sáu người. Chưng Trương, cha mẹ Lê, Lê Tử Hâm, Lê Hiên với Nghiêm chính sách sư ngày này đã tuyên bố di chúc của ông nội Lê."Chú Lê, mọi người mờ cháu tới đây rốt viên là có chuyện gì?" Lê Tử Hâm cố hai tay của mình, ngồi một chỗ, chung cục cô vẫn ko nhịn được nhưng mà hỏi nghi ngại trong lòng của mình.Lê Diệu Hoa với vợ không có mở miệng, ngược lại Nghiêm qui định sư lại chủ động nói. Giải đáp nghi hoặc của Lê Tử Hâm."Tiểu thư Lê Tử Hâm, thiệt ra lúc này mời cô tới đây, là hy vọng nói vài sự việc về di chúc của Lê lão gia." Nghiêm cách thức sư khôn cùng có ý thức chuyên nghiệp, ngồi thẳng mà mỉm cười cợt với Lê Tử Hâm.Lê Tử Hâm nghe thấy di thư của ông nội, trong tim rất kích động. Ánh lặp tức nhìn về phía Nghiêm phép tắc sư, nhanh chóng hỏi: "Ông nội có di chúc sao? Di chúc... Có nói tới tôi sao?"Lê Hiên bắt gặp phản ứng của Lê Tử Hâm không khỏi tởm miệt mà hừ giá một tiếng. Anh biết tức thì mà, người thiếu phụ này đang ngóng giờ phút này. Cô ta hy vọng biết ông nội đã cho bạn trở thành bạn trong nhà, bắt buộc mới làm cho ra tầm vóc như vậy.Quả thực là Lê Tử Hâm sẽ chờ hy vọng nhưng mà không phải giống hệt như những gì Lê Hiên tưởng tượng. Cô chỉ vui mừng khi ông nội thực sự xem cô là 1 trong đứa con cháu gái cơ mà đối đãi, thậm chí là trong di chúc cũng luôn ghi nhớ mất cô. Cô thực thụ là không cần những thứ khác ví như tiền bạc bẽo hay tài sản. Chỉ việc ông nội nhắc đến cô một câu là cô đã vui tươi rồi.Cô cũng là người có tay có chân, có thể tự mình thao tác để nuôi sống bao gồm mình. Huống đưa ra cô căn phiên bản không cần những thứ như vinh hoa phú quý gì đó, cho nên vì thế nếu như ông nội nhằm lại cái gì cho cô, cô nghĩ về mình sẽ không nhận."Đúng vậy. Trong di thư của Lê lão gia tất cả đề cập tới Tử Hâm tè thư. Về vấn đên hôn sự của cô và Lê Hiên thiếu gia." Nghiêm chế độ sư vẫn giữ dáng vẻ như cũ. Hình như không thèm xem xét tới vẻ mặt kinh ngạc của cô như một người con nít."Hôn sự gì?" Cô căn bản cũng lừng chừng gì nha!Nghiêm quy định sư gật đầu, tiếp theo thì phân tích và lý giải lại phần lớn chuyện cho Lê Tử Hâm nghe như ngày đó giải thích cho Lê Hiên: "Dựa theo di chúc của Lê lão gia. Trưởng tử công ty họ Lê - Lê Hiên yêu cầu cưới cháu gái mà lại ông nội cũng chính là Lê lão gia dìm nuôi ngơi nghỉ cô nhi viện - Lê Tử Hâm làm vợ. Không chỉ có vậy cần đề xuất sống tầm thường với nhau nữa năm trở lên, mới hoàn toàn có thể thừa kế toàn cục tài sản ở trong nhà họ Lê. Còn nếu không 80% tài sản của phòng họ Lê đông đảo quyên góp đến viện trợ cung cấp từ thiện. Nhưng người họ Lê bất luận là vì cái gì rồi cũng không được chiếm đoạt tài sản.""Chuyện này... Di chúc này thực sự là ông nội lập xuất xắc sao?" Lê Tử Hâm bội nghịch ứng gồm chút ko kịp, cô căng bạn dạng không biết ông nội lại có yêu ước như vậy."Đương nhiên. Thời điểm Lê lão gia lập bản di chúc này thân thể vẫn còn đó rất khỏe mạnh, còn tự mình viết, phiên bản thảo đang ở trong phần tôi. Giả dụ mọi người lo lắng, tôi có thể đưa mang lại mọi fan xem." Nghiêm nguyên tắc sư nói xong, sẵn sàng từ vào cặp tài liệu lôi ra một văn kiện.Lê Tử Hâm thấy vậy xua tay bảo không cần, "Không bắt buộc đâu. Chuyện vì vậy ngụy chế tạo ra cũng không có công dụng gì. Chỉ với tôi ko hiểu...""Cô còn không hiểu gì?" Lê Hiên ngồi cạnh bên không thông báo lại đột nhiên mở miệng, lập tức ánh mắt mọi fan đều quan sát về phía anh.Lê Tử Hâm thiếu hiểu biết nhiều ý tứ của Lê Hiên, lắc đầu: "Tôi đương nhiên là không hiểu rồi.""Đây chưa hẳn là điều cô chờ ý muốn sao? Sao cô rất có thể không rõ?" Lê Hiên hờ hững hừ lại. Từ bây giờ Lê Tử Hâm sau cùng cũng nhìn rõ vẻ mặt bộc lộ ngôn ngữ của anh, nhìn thấy xúc cảm thật của anh so với mình.Đây ko phải là 1 trong những dự cảm tốt. Lê Tử Hâm tương đối nhíu mày, có chút tức bực hỏi ngược lại: "Anh nói vậy là tất cả ý gì?"Lê Hiên giới hạn lại, xoay bạn nắm chặt cổ tay Lê Tử Hâm. Kế tiếp nói với phụ huynh mình: "Con cũng có chuyện ước ao nói." Cũng ko quản chuyện Lê Tử Hâm có gật đầu hay không, kế tiếp anh kéo cô tăng trưởng lầu."Đau..." công sức của Lê Hiên siêu lớn, không hẳn là vóc dáng thân thiện gì. Càng tạo cho Lê Tử Hâm càng tức giận, vùng vẫy nhị lần mà lại vẫn ko thoát được, kế tiếp bị bạn nào kia kéo vào phòng.Hết chương 1