Đút Cho Em Một Viên Kẹo Đường

     

Lạc Đường cùng Vi Như Hạ gặp mặt nhau vào ngày hạ nắng gắt ở phương Nam. Dường như ánh nắng mặt trời sáng chóe khi ấy, cũng để cho quãng thời hạn thanh xuân của mình trở nên lấp lánh đến vô cùng.

Bạn đang xem: đút cho em một viên kẹo đường


*

Thể loại: hiện nay đại, thanh xuân vườn trường, đáng yêu, #SỦNG_SẠCH_NGỌT, ly biệt trùng phùng, thâm nám tình, HEĐộ dài: 60 chươngTình trạng: HoànVăn án:“Lạc Đường của ngôi trường cấp tía An Thành, hình thức trắng trẻo như ánh mặt trời, tràn trề thanh xuân tuổi trẻ, mặc dù tính cách hờ hững nhưng võ thuật lại hết sức giỏi.Vì ước ao chèn xay Lạc Đường, phần nhiều thiếu niên bất lương của trường không giống đặt mang đến cậu biệt danh Đường Đường. Tên này cũng thành công chọc tức Lạc Đường, ai call liền nổi giận.Nhưng theo một vị bàn sinh hoạt khác thiết yếu tai nghe được bao gồm một chị em sinh không sợ hãi chết điện thoại tư vấn Lạc Đường là Đường Đường, cơ mà Lạc Đường không phần nhiều không tức giận, ngược lại còn ngoắc dòng đuôi đi qua.Bạn học A: Ngoắc loại đuôi? Cậu coi Lạc Đường là chó nhỏ dại sao?Bạn học B: đó là chó nhỏ, hoặc coi như chó to dẫu vậy tính cách nhu thuận, như thể như… chó Golden!Vi Như Hạ : Cậu ta chưa hẳn chó Golden, cậu ta là chó săn nhỏ, là loại nguy hại nhất!”“Không cần Đường Đường anh cảm thấy không được ngọt! mà lại là trừ Vi Như Hạ ra, không có bất kì ai đủ tư phương pháp để thưởng thức.”

Khi Vi Như Hạ gửi từ phương Bắc về thành phố phía Nam; ngoài vấn đề được bà nội yêu thương không còn mực, chạm chán mặt bạn bố hờ hững thích buông lời thâm hiểm ra, còn chạm chán được hàng xóm Lạc Đường và chó cưng A sở hữu của cậu.A có là giống chó chăn cừu Đức, tầm vóc vừa to vừa xứng đáng sợ, thế nhưng Vi Như Hạ lại chẳng hại chút nào. Thậm chí còn còn vươn tay vuốt ve sầu đầu nó.
“Đây là chó của cậu sao? Nó thật là ngoan.”Lạc Đường lưu giữ tới hình ảnh A có bị cô sờ đầu vừa rồi, góc nhìn trầm xuống, ngẩng đầu liếc nhìn tín đồ kia một cái, giọng lãnh đạm: “Nó không ngoan, cực kỳ hung dữ.”<...>Đối cùng với câu trả lời của cậu, Vi Như Hạ tựa hồ không nhằm ý, tầm đôi mắt cô rũ xuống, hướng về phía A mang đang ngồi bên cạnh Lạc Đường vẫy vẫy tay.“A Mang.”A với nghe Vi Như Hạ gọi, vực lên phe phẩy mẫu đuôi, nhảy nhót tiếp cận bên bạn cô.Vi Như Hạ choạc tay xoa đầu A Mang, nói cùng với Lạc Đường: “Cậu xem, nó không hẳn rất ngoan sao?”Thiếu nàng trước mặt cười tới mức khóe đôi mắt cong lên, Lạc Đường cúi góc nhìn A mang đang vẫy đuôi, đột nhiên hỏi một câu.“Cậu tên là gì?”“Hả?” ko biết mẩu truyện từ khi nào đã chuyển đến vụ việc này, Vi Như Hạ đuổi kịp dòng cân nhắc của cậu, đáp: “Vi Như Hạ”Nghe kết thúc lời của cô, Lạc Đường chớp mắt, ngữ khí hững hờ nói: “Vi Như Hạ”Âm thanh thiếu niên trong trẻo, như suối trong chảy qua khe núi, vào mát sạch mát sẽ.“Hả?” Vi Như Hạ không biết kẻ thù muốn làm gì, cô cười không hiểu, hỏi: “Làm gì vậy?”<...>Ngón tay nhỏ dài của Lạc Đường va vào mái tóc mềm mịn của thiếu thốn nữ, vỗ nhẹ 2 cái phía sau, sau đó vẻ phương diện không đổi rút tay lại, trầm giọng nói.“Cậu cũng tương đối ngoan.”
Mười bảy, mười tám là độ tuổi dễ rung đụng nhất. Thiếu hụt niên sang chảnh và kiêu sa Lạc Đường không sợ trời không sợ đất kia, từng nhận được từng nào thư tình của nàng sinh, vẫn hoàn toàn có thể mặt không thay đổi sắc mà nói ra lời tự chối. Mặc dù thế khi chạm chán Vi Như Hạ, ngoài ra cậu vẫn ngay lập tức cảm giác thích cô. Rung động ban đầu rất nhỏ, tuy vậy sau dần, ngày qua ngày, tích lại thành một hũ mật tình thân ngọt ngào.Lạc Đường và Vi Như Hạ gặp gỡ nhau vào ngày hạ nắng gắt nghỉ ngơi phương Nam. Dường như ánh nắng mặt trời tươi sáng khi ấy, cũng khiến cho quãng thời hạn thanh xuân của họ trở nên lung linh đến vô cùng. Lạc Đường lạnh nhạt kiêu ngạo, Vi Như Hạ dịu dàng êm ả ôn hòa; ngay từ đầu mình đã cảm thấy rằng, hai fan này cực kì hợp nhau.Lạc Đường hoàn toàn có thể vì Vi Như Hạ mà kiên nhẫn giảng bài bác - điều mà trước đây cậu chưa từng làm với bất kể đồng học nào; cũng hoàn toàn có thể vì Vi Như Hạ nhưng trong toa tàu đông đúc, cẩn trọng che chắn mang đến cô, tránh nhằm cô bị tín đồ khác va vào; cũng hoàn toàn có thể vì Vi Như Hạ, mà ăn uống món ngó sen mùi vị thật cha chấm cơ mà cô nấu, dù rằng cậu là người khá kén chọn ăn…Cũng bởi vì Vi Như Hạ, nhưng khi được đặt câu hỏi lần đồ vật n rằng mẫu phụ nữ cậu đam mê là mẫu phụ nữ như cố nào, Lạc Đường bèn đáp, cậu thích con gái chân dài.Bởi vì chưng khi vấn đáp câu ấy, cậu đứng trên tầng quan sát xuống, ngay lập tức thấy Vi Như Hạ đang thủ thỉ với chúng ta cùng lớp. Chân của thiếu phụ phương Bắc thanh mảnh dài lại white trẻo, chọc mang đến trái tim thiếu hụt niên rung rượu cồn không thôi.Mà Vi Như Hạ, sự dịu dàng êm ả và tỉnh bơ của cô, quả thực có thể khiến không ít người yêu thích. Cô cực kỳ thích cười, như Lạc Đường cảm thấy, niềm vui của Vi Như Hạ hết sức chói mắt, cứ khiến cậu hy vọng ngắm mãi ko thôi. Cô thân mật mọi người, là một trong những người vô cũng phóng khoáng cùng nghĩa khí.Lạc Đường hay phải đi đánh nhau, Vi Như Hạ ko mấy khi động thủ, nhưng bởi vì một lần nọ, bạn nữ cùng bàn bị tra nam tìm tới cửa, Vi Như Hạ đã đánh hắn tới kêu phụ vương gọi mẹ, cùng trút giận thay cho bạn mình. Gồm hoa khôi đam mê Lạc Đường, nên bạn cô ta gây khó dễ cho Vi Như Hạ, Vi Như Hạ bèn kiếm tìm tới tận tay nói rõ ràng mọi chuyện, có thù vớ báo. Thiệt sự Vi Như Hạ rất ngầu luôn ấy, mang đến mình đọc mà lại trái tim còn rung rinh rung rinh, ý muốn gả cho Vi Như Hạ chứ nói gì Đường Đường. :”>“Đút em một viên kẹo đường” là mẩu chuyện vô cùng ấm áp và cực kỳ đỗi dịu dàng. Hành văn tác gỉa tử tế mềm mại, khiến cho mình đọc cảm xúc rất thoải mái. Cảm tình của Lạc Đường cùng Vi Như Hạ rất trong sáng và ngọt ngào, tiến triển từ nhiên, không thúc ép hay gò bó. Lạc Đường chăm lo Vi Như Hạ, Vi Như Hạ ngược lại cũng tương đối quan trung khu Lạc Đường.“Đút em một viên kẹo đường” ngập cả hơi thở tx thanh xuân tươi đẹp, khiến mình cũng cực kì nhớ nhung hoài niệm quãng thời hạn cấp cha của phiên bản thân. Chỉ là cấp cho ba, cẩu cô quạnh như mình phía trên không chạm mặt được soái ca như Lạc Đường, cũng không gặp mặt được mỹ nữ dịu dàng như Vi Như Hạ, nên cho đến hiện trên khi phát âm truyện, vẫn chỉ rất có thể là... Vừa cắm gối vừa mếm mộ mà thôi. :vLạc Đường vị Vi Như Hạ mà đã có tương đối nhiều những dòng “lần đầu tiên”, lần trước tiên kiên nhẫn giảng bài bác cho bạn nữ sinh, lần trước tiên bế nàng sinh chạy vào chống y tế, lần thứ nhất vì chờ điện thoại cảm ứng của thanh nữ sinh mà lại ngẩn ngơ cả buổi… cũng thứ nhất tiên, vị Vi Như Hạ nhưng mà nguyện ý thổ lộ.

Xem thêm: Trình Bày Cơ Chế Phát Sinh Thể Dị Bội Là Do Sự Phân Li Không Bình Thường Củ


“Bờ môi rét ấm y hệt như đem theo mẫu điện lưu, để cho hai thân thể phần nhiều run lên, vành tai cũng dần dần phiếm hồng, Lạc Đường mang môi tránh đi, nói: “Đây là đầu tiên tiên.”Trước phương diện Vi Như Hạ hệt như còn chưa hoàn hồn, Lạc Đường chuyển tay vuốt lên mặt cô, trán va nhẹ lên trán của cô.“Vi Như Hạ, tớ ao ước ở bên cậu suốt đời”.Chàng trai nói: “Tớ đam mê cậu”
Kì thực mình cảm thấy rằng, ngay từ cơ hội bắt đầu, không những là Lạc Đường, nhưng mà Vi Như Hạ đã và đang có chút yêu thích cậu rồi. Chỉ nên hai fan trước không ai chủ cồn nói ra trước mà lại thôi. Mọt quan hệ của mình thường biểu thị bằng hành động hơn là lời nói, tuy nhiên mà, khi Lạc Đường tự nhiên nói ra lời nói “tớ say mê cậu” kia, trái tim của Vi Như Hạ vẫn ko kìm được mà lại rung động.Nhưng nhưng mà tình yêu, nào tất cả chuyện thuận tiện như vậy. Ngay trong lúc Lạc Đường vẫn vô cùng niềm hạnh phúc trong tình yêu, Vi Như Hạ lại cần đấu tranh với đưa ra quyết định của mình, nhằm rồi cuối cùng, mang tới hai tín đồ là ngay sát mười năm biện pháp biệt, trời Nam biển khơi Bắc.
“Bố em nửa trong năm này không buộc phải đi lưu giữ diễn, ông bị bệnh nguy kịch vẫn luôn luôn ở quốc tế trị bệnh. Dì Lâm nói ông mong muốn buông xuôi, rất có công dụng bên bắt buộc bị liệt. Bố cần phẫu thuật mổ xoang ngay, làm kết thúc phẫu thuật cũng yêu cầu ở quốc tế phục hồi. Thời hạn phục hồi tối thiểu cũng mười năm, mà lại mười năm sau chưa chắn chắn đã khỏi hẳn… Em ao ước ở cạnh bố.”Thời gian mười năm ko ngắn, đặc trưng hơn là mười năm tiếp theo chưa kiên cố đã khỏi, cô đi Anh, căn bạn dạng là cùng cha định cư. Cô sẽ không để Lạc Đường ngóng cô, càng không nhằm cậu đi cùng cô. Trong năm này lúc đón tết trong nhà bà nội cậu, mọi fan đã nói qua rồi, Lạc Đường có thể đi quốc tế học, nhưng sẽ không định cư sinh sống nước ngoài. Lạc gia vốn cội ở An Thành, các cụ và cha mẹ đều sống An Thành, Lạc Đường lại là nhỏ một, cậu cũng thiết yếu đi cùng cô.

Xem thêm: Tính Chẵn Lẻ Và Chu Kì Của Hàm Số Lượng Giác Cực Hay, Cách Tìm Chu Kì Của Hàm Số Lượng Giác

<...>Lạc Đường nghĩ cho lần đầu chạm mặt Vi Như Hạ, ánh nhìn cô mang theo sự nhìn thấu không chỉ có vậy còn cả sự lạnh nhạt. Vi Như Hạ hết sức quả quyết, trường đoản cú trước tới nay cô luôn tự đọc rõ, biết mình thích làm gì, biết nên từ bỏ cái gì.“Em bỏ rơi anh.” Lạc Đường cảm giác quen biết Vi Như Hạ như là 1 trong giấc mơ. Bây chừ cô đập vỡ giấc mơ đó khiến cậu thức giấc lại, cuối cùng cô cũng trở nên mất.Ánh mắt thiếu niên gắt gao khóa chặt cô, tim Vi Như Hạ như bị một đao cắt qua, cô phủ nhận nói: “Không nên vậy, Lạc Đường anh cực kỳ tốt, mọi bạn đều yêu quý anh, sẽ không người nào bỏ rơi anh cả.”“Trừ em ra.” Lạc Đường nói.<...>“Nhưng anh tự nguyện bị cả trái đất vứt bỏ, chỉ cần mình em.”
Nhưng cơ mà duyên nợ giữa bạn với người, sao có thể nói chấm dứt là dứt, huống như tình cảm đầu đời khó khăn mà quên đi, chưa kể, hai tình nhân nhau đậm đà như vậy.Trải qua năm mon đằng đẵng, chúng ta một đợt tiếp nhữa tương ngộ. Anh cứng cáp rồi, nhưng em cũng vậy.Chúng ta bước đầu lại lần nữa, để em tốt đẹp tuyệt vời nhất của tương lai, yêu thương anh bởi trái tim không đổi năm mười tám tuổi ấy.“Không đề xuất Đường Đường anh không được ngọt! nhưng mà là trừ Vi Như Hạ ra, không người nào đủ tư phương pháp để thưởng thức.”____________" ": Trích trường đoản cú truyện
Review by #Ám Tần -fb/ReviewNgonTinh0105Bìa: #Huỳnh Tiệp Dư*Hình ảnh chỉ mang tính chất chất minh họaCre: Google/Huaban